Bài thi

Phát huy nguồn lực con người là yếu tố cơ bản cho sự phát triển nhanh và bền vững!

Trách nhiệm của tuổi trẻ với sự phát triển của đất nước!

Nguyễn Đình Thái
Nguyễn Đình Thái Mã số: 110

Tại sao tôi xứng đáng với Học bổng NDH?
         
 Tôi từng được nghe ai đó kể câu chuyện “Alice Lạc Vào Xứ Thần Tiên” rằng: “Ngày nọ, Alice đi đến một ngã ba đường và thấy một chú mèo Cheshire đang ngồi trên cây. "Tôi nên đi đường nào đây?" - cô bé hỏi. "Cô muốn đi đâu?" - chú mèo trả lời: "Tôi không biết"; Alice đáp. "Thế thì…"- chú mèo nói, "đi đường nào cũng vậy thôi." Câu chuyện chỉ vẻn vẹn vài ba câu đối thoại ngắn, nhưng lại chứa đựng những bài học ý nghĩa về cuộc sống! Tôi đã từng giống như Alice, từng không trả lời được những câu hỏi như học để làm gì, tại sao phải học, học như thế nào.

Dù cho kết quả học tập của tôi rất tốt, nhưng điều tồi tệ nhất đối với một học sinh chưa hẳn đã là học dốt mà đó chính là sự hạn chế trong nhận thức không biết học để làm gì. Khi quyết định tham gia viết bài luận này,  tôi đã trả lời được lý do, mục đích bài viết này của tôi là gì. Động lực để cho tôi viết bài đó chính là chủ đề của bài luận: “ Bạn làm gì để Việt Nam lớn mạnh hơn?”. Tôi tự nhận thức được rằng, những suất học bổng giá trị kia chỉ là những giá trị vật chất hữu hạn, nó không phải giá trị lớn lao mà cuộc thi này hướng đến. Ngoài mục đích tìm ra và trau dồi trí tuệ cho nhân tài đất nước thì những tư tưởng, sáng kiến của các bạn sinh viên để trả lời câu hỏi bài luận mới là mục tiêu quan trọng nhất, ý nghĩa nhất mà cuộc thi này hướng đến.

Cũng cần nói thêm rằng, việc giới thiệu tên tuổi, thành tích, hoàn cảnh gia đình, … trong phần mở đầu bài viết, đó chưa hẳn là cần thiết và quan trọng để ban giám khảo đánh giá cao bài viết của người tham gia. Việc thuyết phục Ban giám khảo tại sao mình lại là người xứng đáng nhận học bổng nhất, cũng không cần thiết. Bởi tôi nghĩ rằng, trong từng câu từng chữ, mỗi người viết đã thể hiện những suy nghĩ, phẩm chất, tư duy của mình, còn Ban giám khảo lại có thừa năng lực, kinh nghiệm, hiểu biết để đánh giá xem bạn phải là người xứng đáng nhận học bổng NDH hay không. Tôi cũng nghĩ rằng, sẽ có nhiều người xứng đáng để nhận giải thưởng này, đó là những người có định hướng, động lực, mục tiêu đúng đắn khi tham gia viết bài luận. Đối với tôi, được chia sẻ những suy nghĩ của mình với mọi người, được đưa ra những suy nghĩ, nhận định, sáng kiến của mình để đưa đất nước Việt Nam ngày càng lớn mạnh hơn, đó là lý tưởng mà tôi đã lựa chọn!

Tôi sẽ làm gì để Việt Nam lớn mạnh hơn?

             Là con em dân tộc Việt Nam anh hùng, có ai là không muốn đất nước mình trở nên giàu mạnh, văn minh? Để trả lời cho câu hỏi “ Bạn làm gì để Việt Nam lớn mạnh hơn?”, tôi nghĩ đó lại là cả một chặng đường dài, không chỉ là nhiệm vụ, trách nhiệm của riêng cá nhân ai, mà là của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta, của tất cả các cấp Chính quyền từ Trung ương đến địa phương, các Ban, Ngành, Đoàn thể, các tầng lớp xã hội, trong đó trọng trách lớn nhất thuộc về Đảng và Nhà nước. Như vậy, cùng với những nỗ lực, đóng góp của mỗi cá nhân, thì còn phải trông đợi và hi vọng rất nhiều từ nỗ lực của các yếu tố khác nữa.

            Tôi nhận thức được rằng, muốn thay đổi đất nước, thì việc đầu tiên mình làm đó là thay đổi chính bản thân mình theo chiều hướng tích cực đi lên. Mỗi một công dân Việt Nam, nếu như ai ai cũng ra sức thi đua yêu nước, tích cực học tập, phấn đấu và rèn luyện cả về nhân cách, đạo đức, thể lực và trí lực, phát huy các thế mạnh của mỗi cá nhân thì khi ấy đất nước ta ngày càng trở nên lớn mạnh. Mỗi công dân Việt Nam, không phân biệt đẳng cấp, tôn giáo, địa vị, dân tộc, giới tính, nghề nghiệp, cần phải tự ý thức gìn giữ và phát huy những truyền thống quý báu của dân tộc như đoàn kết, cần cù, sáng tạo để  góp phần đưa đất nước ta ngày một đi lên. 

             Tôi nhận thấy việc thay đổi bản thân mình đã khó, để thay đổi cả một đất nước, đó là điều vô cùng khó. Tôi nghĩ, việc đầu tiên tôi cần làm là phải thay đổi chính bản thân mình trước đã! Tôi nghiêm túc nhìn nhận, đánh giá năng lực bản thân của mình đến đâu, tôi có những ưu nhược điểm gì, cố gắng hiểu mình, hiểu đời trước khi tôi lên kế hoạch và đi vào thực hiện những kế hoạch, dự định ấy. Người đời thường nhắc đến câu nói nổi tiếng của Tôn Tử: “Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bất bại” (biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng). Tôi đang là sinh viên của một trường kinh tế, và điều quan trọng nhất đối với sinh viên đó là học tập và nghiên cứu khoa học! Tôi thiết nghĩ, chỉ có sức mạnh tri thức mới là con đường nhanh nhất và vinh quang nhất dẫn đến thành công!

Bởi vậy mà tôi luôn lĩnh hội kiến thức ở mọi lúc, mọi nơi, và bất cứ khi nào tôi có thể. Trên lớp, tôi tập trung nghe giảng, lĩnh hội kiến thức từ các thầy cô truyền đạt lại. Về nhà, tôi tích cực tìm tòi nghiên cứu tài liệu học tập cũng như tiếp cận những kênh thông tin, sự kiện quan trọng mang tính thời sự cả về kinh tế, chính trị, văn hóa, giáo dục,… để nắm bắt tình hình đất nước và thế giới. Tôi thường xuyên hỏi thăm, trò chuyện cùng thầy cô, những người thành công đi trước bởi họ là những người cho tôi nhiều kinh nghiệm cả về học tập lẫn đời sống. Trong thời đại mà đất nước đang ngày càng hội nhập sâu rộng về mọi mặt, khoa học, công nghệ đang phát triển nhanh chóng và không tưởng, tôi cần phải có nền tảng ngoại ngữ thật tốt, kiến thức tin học thật tốt để sau này ra trường, đó sẽ là thứ vũ khí giúp tôi thực hiện những ước mơ đưa đất nước ta trở nên lớn mạnh hơn. 

           Tôi nghĩ rằng, nếu bản thân mình tốt lên, điều đó không có nghĩa là đất nước sẽ lớn mạnh lên thêm. Bởi vậy mà cùng với việc bản thân mình phải tự giác luôn không ngừng rèn luyện, cố gắng, phấn đấu, tôi cần phải đóng vai trò là một sứ giả biết truyền cảm hứng, kinh nghiệm, kiến thức, kỹ năng cho mọi người ở xung quanh tôi, theo sau tôi. Để những kiến thức, kinh nghiệm ấy được lan tỏa sâu rộng, nối tiếp nhau phát triển, được sáng tạo, được áp dụng rộng rãi vào trong đời sống. Trong khi nguồn lực đất nước ta còn nhiều hạn chế, sự cạnh tranh từ các quốc gia trong thời kỳ hội nhập ngày càng gay gắt và khốc liệt, nếu chúng ta không có tinh thần sẻ chia, đoàn kết, giúp đỡ nhau cùng tiến bộ, thì sớm muộn gì nền kinh tế nước nhà cũng bị lệ thuộc vào các nước lớn. 

            Để có thể dễ dàng trao đổi, sẻ chia những kiến thức, kinh nghiệm ấy, tôi tích cực tham gia các hoạt động Đoàn thể, xã hội nhằm gắn kết mọi người và chia sẻ những kiến thức, kỹ năng mà tôi học được. Nếu kiến thức, kinh nghiệm kia chỉ nằm trên sách vở, hoặc chỉ tồn tại trong tư duy của một số ít người thì đất nước ta làm sao phát triển được đây? Tuổi trẻ là tương lai của xã hội, vậy mà những nền văn hóa xấu đang ảnh hưởng tiêu cực đến lối sống, đạo đức của một bộ phận không nhỏ giới trẻ, đe dọa nghiêm trọng đến tương lai của đất nước. Thời gian là không chờ đợi, bởi vậy mà bản thân tôi cũng như các bạn trẻ khác, phải tích cực, tự giác học tập, tích lũy kiến thức, kinh nghiệm, kỹ năng sống, đồng thời phải là những sứ giả cộng đồng biết định hướng, truyền cảm hứng, tinh thần đoàn kết, yêu nước, noi theo lý tưởng Bác Hồ vĩ đại, thực hiện ước mơ phát triển đất nước ngày càng thêm giàu mạnh! 
  • Từ khóa: