Bài thi

Để thay đổi những điều lớn lao phải xuất phát từ thay đổi trong bản thân mình

Hai phần của bài viết là lời giới thiệu về bản thân cũng như những chia sẻ để trả lời cho câu hỏi làm gì để Việt Nam lớn mạnh hơn

Tiết Thị Nguyệt
Tiết Thị Nguyệt Mã số: 187
Tại sao tôi xứng đáng với Học bổng NDH?

Đại thi hào người Nga M.Gorki từng khẳng định trong tác phẩm Dưới đáy:"Tất cả ở trong con người. con Người, hai tiếng ấy vang lên kiêu hãnh và hùng tráng biết bao". Yếu tố con người cũng chính là điều mà mọi quỹ học bổng hướng đến nhằm tìm kiếm và giúp đỡ những sinh viên có khả năng thực sự. Bởi thế, chứng minh mình xứng đáng, tôi không nói về điều kiện hay hoàn cảnh khách quan, tôi nói về chính và chỉ về bản thân tôi. Một thầy giáo của tôi ở trường đại học đã từng nói" Cuộc sống, suy cho cùng là một chuỗi những lựa chọn: tồn tại hay không tồn tại, làm cái này hay cái khác, gắn bó với người này hay người kia..., tất cả đều phụ thuộc vào thái độ và suy nghi của mỗi người.

Chọn tham gia học bổng NDH với tôi cũng là một chọn lựa- chọn tin rằng mình xứng đáng. tôi nhận thấy rằng sẽ là không thể nếu cố gắng gồng mình lên chứng minh mọi thứ để đạt được một mục đích thiết thực nào đó trong khi thậm chí còn không tin mình có đủ khả năng. Tôi nghĩ răng tin mình xứng đáng là điều đầu tiên , quan trọng nhất khiến tôi thấy mình phù hợp với lựa chọn này. Tất nhiên mọi niềm tin đều phải dựa trên những cơ sở vững chắc nào đó. Tôi nhận ra điều đặc biệt và có thể xem là đáng quý nhất của mình là khả năng tư duy độc lập. Trong kì thi học sinh giỏi cấp quốc gia, tôi phải đối mặt với đề bài:"Nếu không sống bằng cái đầu của mình thì có nghĩa là bạn đang sống bằng cái đầu của người khác". Ba tiếng là bài thi không đủ cho tôi suy nghĩ quá nhiều về nó. Sự thức nhận chỉ thực sự sâu sắc trong những ngày sau đó rằng chỉ khi mình độc lạp tư duy, nhận thức mình mới có thể làm chủ được cuộc sống. Mặc dù kết quả không được như mong đợi nhưng đó là một cơ hội một trải nghiệm để trưởng thành hơn. Tôi chủ động tìm kiếm và tích lũy kiến thức, suy nghĩ mọi thứ theo cách rieng của mình mà không bị ảnh hưởng bởi ý kiến của người khác hay thậm chí là những hướng dẫn có phần áp đặt của thầy cô giáo. Bằng cách tư duy độc lập, tôi tự lập trình cho cuộc sống của chính mình theo một cách riêng mà tôi cho là đúng đắn. Sống là chính mình, sống bằng cái đầu của chính mình, tôi nhận ra rằng mình thích đi tìm chìa khóa hơn là nhận lấy chìa khóa từ người khác. Mặc dù hành trình đó có những khó khăn nhưng kết quả nó đem lại là điều khiến tôi vô cùng tự hào và thoải mái. Với khả năng này tôi tin mình có thể làm nên những điều mới mẻ khác biệt, đón góp cho xã hội, cho đất nước.

Liệu rằng Ê-đi-xơn có thể sáng tạo ra xe lửa, bóng đèn điện,...hay Bill Gate có thể phát minh ra máy tính hay không nếu họ chỉ dựa vào những kiến thức sách vở, những lối tư duy có sẵn? Có thể bằng tư duy độc lập của mình tôi không thể tạo nên những điều kỹ diệu làm thay đổi thế giới như họ nhưng" Thà điên rồ còn hơn tẻ nhạt"(Manluyn Monroe)., thà tìm cho mình một con đương đi riêng dẫu nhiều chông gai còn hơn chấp nhận lối tư duy có sẵn, những con đường đã trở thành lối mòn. Chính điều đó khiến tôi trở nên khác biệt và có thể đóng góp được nhiều hơn cho cuộc đời. Một điều nữa ở bản thân mình mà tôi muốn giới thiệu là ý thức cộng đồng. Tôi tích cực tham gia những hoạt động của tập thể va cộng đồng, những hoạt động thiện nguyện để giúp đỡ xã hội.Khi tôi tham gia chương trình hưởng ứng sự kiện Giờ Trái đât ,đạp xe qua những con phố, tôi ấn tượng nhất là khuôn mặt của những người dân bên đường-rạng rỡ lạ thường và dường như họ cảm nhận được điều gì đó từ chúng tôi,những điều có thể thay đổi suy nghĩ và hành động của họ.

Tôi hiểu rằng chỉ 1 hành động nhỏ nhưng có thể tạo nên những chuyển biến tích cực trong cộng đồng. Niềm vui của tôi cũng từ đó mà nảy nở.Tôi thấy mình gắn bó và yêu hơn mảnh đất quê hương này,thấy gần gũi với những con người chưa quen biết.Tôi hiểu rằng hạnh phúc đơn giản là khi ta đem đến hạnh phúc cho cộng đồng.Với quan niệm ấy tôi đã đang và sẽ đi cho sự hiện diện của những nụ cười trẻ thơ gặp nhiều bất hạnh,cho những giọt nước mắt tưởng như đã khô cạn của những cụ già neo đơn.Và hơn tất cả là cho sự ấm áp nơi trái tim của chính mình. Với niềm tin,khả năng tư duy độc lập và ý thức cộng đồng,tôi nghĩ rằng mình đủ khả năng và xứng đáng nhận được học bổng NDH hay ít nhất cũng có thể thuyết phục chính mình rằng tôi đã có một lựa chọn đúng khi thử sức mình với học bổng NDH.

Tôi sẽ làm gì để Việt Nam lớn mạnh hơn?

Mười tuổi,đọc nhiều về các vĩ nhân tôi ước mình có thể thay đổi cả thế giới.Lớn hơn một chút ước mơ của tôi dường như thu hẹp lại:thay đổi nước mình giàu đẹp phồn vinh hơn.Trưởng thành hơn,tôi lại chỉ có một ước mơ thay đổi gia đình mình.Và giờ đây,một mình tôi đứng trước câu hỏi"Bạn làm gì để Việt Nam lớn mạnh hơn?",tôi hiểu rằng điều quan trọng nhất để thay đổi những điều lớn lao là xuất phát từ sự thay đổi trong bản thân mình.Từ đó mới là cơ sở cho những hoạch định cụ thể trong tương lai để phát triển đất nước.

Sự phát triển của một đất nước tất yếu và quan trọng nhất là phải dựa vào yếu tố con người.Từng cá nhân phát triển sẽ làm nên một đất nước lớn mạnh. Phát triển bản thân cũng là phát triển đất nước, làm hại bản thân cũng là làm hại đất nước. Vậy tại sao không góp phần phát triển một Việt Nam to lớn, giàu đẹp hơn bằng cách vun trồng, phát triển cho hạt giống tài năng trong mỗi người vươn cao, kiêu hãnh. Để làm được điều này quan trọng nhất, vời tôi là sự khám phá sức mạnh tiềm ẩn của bản thân.

Mỗi người sinh ra với những tài năng,sức mạnh đặc biệt mà phải trải qua quá trình rèn luyện khám phá mới được thể hiện bung nở. Giống như bạn là một hộp diêm,làm sao biết que diêm nào sáng được và que nào không nếu không mở cửa chính mình ra và đem chúng đi cọ sát.trong thực tế quá trình học tập của tôi tại trường đại học cũng vậy. Bước vào một môi trường mới, muốn khám phá chính mình tôi phải không ngừng cọ sát trải nghiệm và tích lũy để hiểu rằng đâu là điểm mạnh của mình.Chỉ khi bung mình sống sâu sống kĩ lưỡng hơi với đời tôi mới trưởng thành khám phá ở bản thân những điều mới mẻ.Mỗi người đều có điểm mạnh khác nhau phù hợp với một lĩnh vực nhất định.Giống như loài Dừa sáp chỉ có thể tồn tại và phát triển trên mảnh đất Cầu Kè (Trà Vinh), tôi chỉ có thể phát triển tận độ khi được ở nơi mà tôi thuộc về. Tôi nghĩ rằng việc phải tìm ra điểm mạnh, khả năng tiềm ẩn của bản thân quan trọng hơn việc chỉ chú tâm vào việc học các môn để ra trường với tấm bằng loại ưu.Sẽ tuyệt vời hơn rất nhiều nếu ta được làm công việc ta yêu thích thay vì chọn một công việc nhàn hạ với mức lương cao.Nếu mỗi người đều tìm được thế mạnh và phát triển tận độ bản thân thì mới có thể phát triển đât nước.

Con đường phát triển đất nước cũng như một cuộc chiến mà mỗi người Việt Nam chúng ta như những chiến binh, ở những chiến trường khác nhau, mỗi người múa một ngọn giáo của riêng mình. Tôi đã được nghe một diễn giả nói, đại ý:" Cái mình của mỗi người là khác nhau: người nhỏ bé nhất thấy mình là chính bản thân mình, mình lớn hơn một chút thấy mình là gia đình mình bạn bè mình, lớn hơn chút nữa thấy mình là cộng đồng làng xã, xã hội mình, người vĩ đại cỡ Hồ Chí Minh thì thấy mình là dân tộc mình, đất nước mình; người vĩ đại cỡ Jesus thì thấy mình là nhân loại..."

Tôi cho rằng, đối với mỗi người quá trình phát triển bản thân là sự triển nở của chính mình để phát triển những điều lớn lao hơn có ý nghĩa hơn. Nhưng khi mỗi người đã tìm thấy cho mình một thế mạnh, rèn luyện và trau dồi nó, không phải lúc nào cũng được làm việc trong lĩnh vực mà mình yêu thích. Khảo sát gần đây cho thấy hơn 80% sinh viên ra trường làm trái ngành nghề đào tạo. Điều đó đồng nghĩa với việc đất nước không tuyển dụng được người tài. Thân Nhân Trung(Trung Hoa) từng khẳng định:" Hiền tài là nguyên khí của quốc gia". Khi không tuyển dụng được nhân tài thì nhân tài có cũng như không. Đây là một điểm yếu rất đáng tiếc, kìm hãm sự phát triển của đất nước ta một cách đáng kể. Nguyên nhân một phần xuất phát từ nhũng áp lực về việc làm nhưng chủ yếu vẫn là những nhức nhối trong quá trình tuyển dụng lao động, nhất là trong các cơ quan nhà nước. Việc chạy chức, chạy quyền, chạy bằng diễn ra ngày càng phổ biến và ngang nhiên hơn. Nó một phần tạo nên một nguồn lao động kém chất lượng bởi" Tiến sĩ giấy" làm sao thử được lửa đời, đồng thời còn làm mất đi cơ hội của những nhân tài thực sự.

Thiết nghĩ, chỉ khi hạn chế giải quyết được hiện tượng này, đất nước ta mới có điều kiện tốt nhất để phát triển lớn mạnh hơn. Tôi xin đề xuất một giải pháp cho vấn đề này: áp dụng thi tuyển công khai minh bạch ở bất kì ngành nghề lĩnh vực nào, tránh hiện tượng tiếp nhận người lao động không qua thi tuyển hay thi tuyển không minh bạch, đúng quy định. Quá trình tổ chức thi phải được thực hiện nghiêm túc do những cơ quan đầu ngành trực tiếp chỉ đạo và quản lí. Bên cạnh đó cần có sự giám sát của những cơ quan thanh tra điều tra để quá trình thi tuyển được diễn ra nghiêm túc nhất. Chỉ khi đó mới tìm ra được nhân tài thực sự cho đất nước, cống hiến cho sự phát triển giàu mạnh và phồn vinh của đất nước.

Một vấn đề nhức nhối khác đang ngăn căn sự phát triển lớn mạnh của đất nước: tệ nạn tham nhũng. Nhưng tôi sẽ không đề cập đến nó như một hiện tượng xã hội mà lí giải nó trên quan điểm đạo đức của con người. Không thể phủ nhận nguyên nhân khách quan do cơ chế cũng như sự quản kí thiếu quyết liệt của nước ta nhưng nói đến cùng tham nhũng xuất phát từ lòng tham, từ những ham muốn về kợi ích của mỗi người. Bởi thế để giải quyết vấn đề này một cách lâu dài cần thiết phải có những bước giáo dục ngay từ đầu đối với thế hệ trẻ hôm nay. trong tương lai tôi hi vọng mình có thể lập nên một tổ chức phi lợi nhuận để phát triển kĩ năng và giáo duch đạo đức cho trẻ em ngay từ khi còn nhỏ. Đó là bai học về sự công bằng xã hội về đạo đức và lòng tự trọng trong cuộc sống, rằng những hành động tham ô hối lộ đáng xấu hổ đến mức nào. Với hành động này, tôi mong muốn thay đổi một cách căn bản và tận gốc nhất tệ nạn tham nhũng trong xã hôi, để những hành động chống tham nhũng không chỉ còn là lí thuyết suông, là những lời hứa không bao giờ thành hiện thực hay nhưng nỗ lực nửa vời không đem lại nhiều kết quả. Hi vọng rằng với những mong muốn và dự định này, trong tương lai,sẽ lại có một tôi khác để nói về những dự định và mục tiêu tiếp theo, để yêu Việt nam theo cách mà tôi đã chọn.
  • Từ khóa: